Một chàng trai về ra mắt bố mẹ bạn gái. Đến khi nghe được chàng trai mồ côi từ nhỏ, được người dì nuôi nấng, mẹ bạn gái tỏ ra thất vọng:
“Nhà tôi giàu có như thế này, không thể gả con gái cho kẻ bất hạnh và nghèo khó như cậu. Con cái của bạn bè tôi có rất nhiều người theo đuổi con gái tôi trong khi cha mẹ chúng vô cùng giàu có.”
Chàng trai điềm tĩnh trả lời:
“Thưa bác! Thứ nhất, cháu chỉ là một đứa trẻ kém may mắn khi bố mẹ mất sớm, nhưng trước khi qua đời, bố mẹ đã để lại một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ để dì cháu có thể nuôi cháu đến lớn. Cháu rất hạnh phúc với tình yêu của bố mẹ, chứ cháu không phải kẻ bất hạnh.
Thứ hai, từ khi là học sinh cấp 2, cháu đã ra ngoài đi làm phụ việc cho người khác. Và tiền học suốt những năm đại học là do cháu tự làm ra, chứ không phải là tiền xin bố mẹ như con của bạn bè bác. Cho nên cháu tự tin có thể nuôi vợ cháu sau này.
Thứ ba, cháu đã cố gắng trang bị được cho mình 4 hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, nếu cháu có chuyện gì xảy ra, dì cháu và thậm chí là vợ cháu sau này cũng sẽ được hưởng vài chục tỷ từ bảo hiểm của cháu. Đó là cũng là tài sản do chính cháu làm ra.
Thứ tư, dù sau này có làm ăn thua lỗ hay phá sản, với sự chịu khó và cố gắng của mình như đã từng, cháu vẫn tự tin có thể xây dựng lại. Còn con của bạn bè bác nếu lâm vào khó khăn, liệu có thể chăm sóc tốt cho vợ con không, khi mà từ nhỏ đến lớn mọi thứ đều có người làm thay?”
Mọt Chúa

Leave a Comment